James cảm thấy mình như trở thành một người khác, thoải mái hơn, yêu đời hơn và thành công hơn. Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm. Và cho đến khi họ vào học cấp một thì bất kỳ người thứ ba nào cũng không thể phân biệt được ai là ai.
Thế là James bắt tay vào xác định thời hạn cho từng công việc và nói chuyện cụ thể với mỗi nhân viên một lần nữa. Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi. Tớ muốn xác định những điều cần cải thiện, phát huy những điều tốt đẹp và khen ngợi thành quả của nhân viên.
Thật ra, đó chỉ là những điều hết sức bình thường trong cuộc sống, nhưng lại khiến gia đình họ cảm thấy rất vui và hạnh phúc. Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt. Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai.
Và anh tự hỏi, liệu nghệ thuật ủy thác công việc mà anh đã có dịp học hỏi có thể được áp dụng hai chiều, tức là cả với cấp trên và cấp dưới hay không? Anh sực nhớ đến câu chuyện của Jones và Jennifer, rồi quyết định chấp nhận mạo hiểm. Anh thầm nghĩ về hiệu quả không gì so sánh được từ những niềm vui và thành quả mà nghệ thuật ủy thác công việc đã mang đến cho anh. Đó là nút thắt khó nhất trong công việc hiện tại của bọn tớ.
Thế nhưng James đã biết hậu quả sẽ như thế nào nếu anh làm như thế. Đã lâu rồi, James chưa có được kỳ nghỉ cuối tuần nào vui vẻ như thế. Chiều hôm đó, James quyết định gọi Josh vào phòng.
Thế nhưng James đã biết hậu quả sẽ như thế nào nếu anh làm như thế. Lẽ nào ông lại nghĩ rằng tôi có thể đọc được những suy nghĩ của ông kia chứ?". Cậu đã làm hết sức mình.
Nó giống như chiếc đồng hồ bị hỏng. Trong bữa cơm cuối tuần, vợ anh thắc mắc không hiểu vì sao mọi chuyện lại thay đổi tốt đẹp đến thế. Một lần nữa, James lại bước đến bên chiếc bảng trắng.
nhạc yêu thích của mình lên. - James! - Jack bắt đầu ngay khi James bước vào phòng. Ngay từ trước khi đi nhà trẻ, hai đứa bé đã rất hào hứng với những trò nghịch ngợm khiến những người thân trong gia đình và bạn bè phải bối rối để có thể nhận ra đâu là Jones, đâu là James.
Khi đọc bản báo cáo của Jessica, anh gần như choáng váng. Dĩ nhiên cậu đã làm rất đúng. "Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy.
Chúng thật diệu kỳ mà cũng thật giản dị! Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được. - Nghĩa là sao? Cậu cũng từng bị như thế à? Tớ tưởng sau vụ rắc rối với Jennifer, mọi chuyện của cậu sẽ thuận buồm xuôi gió chứ?