Vô phòng giấy của ông, tôi thấy ông đương bận kêu điện thoại. Cách đây hai mươi lăm thế kỷ. (Câu này tuyệt: "Tôi phải nhờ cậy ông giúp tôi trả lời câu hỏi đó".
ở trường, không có cuộc tranh biện nào mà tôi không có mặt. Chị xấu như quỷ, mắt lé, chân đi chữ bát, gây giơ xương, đần độn. Bà Tổng thống Lincoln, một hôm, dữ như cọp cái, quay lại mắng bà Grant giữ dinh Bạch ốc: "Sao? Tôi chưa mời mà bà dám cả gan đối tọa với tôi sao?".
Hình như ông bắt đầu ganh đua trên đường thương mãi từ hồi 28 tuổi, và vốn chỉ vỏn vẹn có một phòng giấy nhỏ và người giúp việc chỉ có mỗi một thư ký đánh máy. Lúc ông Chamberlain tới, có giới thiệu cho Tổng thống người thợ máy đi theo ông. Vì chính cha mẹ y và những người chung quanh y đã làm cho y trở nên như vậy.
vì ông ta muốn giấu tên. Sau cùng, một ngày tươi sáng tới: một truyện nó viết được người ta nhận đăng. Sau cùng, một ngày tươi sáng tới: một truyện nó viết được người ta nhận đăng.
Đừng tỏ ý kiến của mình ra nữa, trái lại nên hỏi ý kiến của y. Vậy mà trước khi chỉ trích, Ngài khen Hooker ra sao? Lầm lỗi của Đại tướng rất nặng mà Ngài không nói tới ngay bằng một cách tàn nhẫn. Nếu chúng ta biết đem ra ánh sáng những tài năng sâu kín của những người ở chung quanh chúng ta, thì chẳng phải là ta chỉ dẫn đạo, cải thiện, phân phát họ mà thôi, ta còn cải tạo họ nữa.
Như vậy không nguy hiểm. Tôi sung sướng được ông cho biết ý kiến. Tôi ngắt lời: "Bất kỳ lỗi lớn hay nhỏ cũng có thể đưa tới những kết quả tai hại hết.
Tôi lại nhờ bà chỉ bảo tôi vài điều. Tất nhiên là chúng tôi mang ơn ông lắm và hết lòng tìm cách gởi hàng cho ông được mau chóng. Chỉ nên nói rằng bữa cơm lần đó không được hoàn toàn bằng những lần trước thôi.
lại đem đồ án đó cho bạn bè coi. Tóm lại, cái quan hệ tới mình nhất thì họ để lại sau cùng và xét toàn thể thì thư đó khêu gợi sự phản đối hơn là sự hợp tác". Trong những lớp học của tôi, đã được nghe vài y sĩ công nhận lời đó.
Sau khi cưới, nhà tôi cần kiệm từng đồng và làm ăn cho vốn tôi sinh sôi nảy nở. Tôi thích dắt con chó nhỏ của tôi lại nơi đó dạo chơi. Cho nên cha kéo, con đẩy.
Một hôm gặp Pullman, ông chào: "Chào ông Pullman, ông có tin rằng hai đứa mình đều điên hết không?". Trước khi tới thăm ông, tôi tình cờ được hay rằng ông mới ký một tấm chi phiếu một triệu mỹ kim, rồi sau khi hủy bỏ đi, vì không cần xài tới, ông đem đóng khung lại, giữ làm kỷ niệm một vật hiếm có. Trong nhiều trường hợp, một bài như vậy cần lắm.