Sẽtop1

Ba ngày ngủ với cô vợ của sếp

  • #1
  • #2
  • #3
  • Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa. Tôi còn phải khỏe hơn cậu nhiều chứ. Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình.

    Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con. Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện. Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được.

    Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ. Điểm Toán tôi không rõ thực chất thế nào, bài hôm đó tôi làm không tốt. Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy.

    Bây giờ đến tiết mục bể sục. Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ. Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì.

    Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi. Rồi như lăn nhanh từ trên dốc xuống. Nhưng dần dần thì cũng gỡ được chút ít.

    Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình. Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người. 21 tuổi thì còn phải đến trường.

    Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao. Chậc, kể ra dài phết. Sao ông không tự viết lấy rồi tôi sẽ mạo danh ông.

    Cuốn sách thì vớ vẩn. Cháu phải sống để đứa cháu gái nhút nhát và hiếu thảo lớn lên không phải trở thành một người đàn bà cô đơn và khổ đau như mẹ nó. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc.

    Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua. Tôi để mẹ dắt tôi đi. Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu.

    Mặc dù cả cái trạng thái đào sâu vào bản chất, luôn luôn tìm tòi, âm ỉ khao khát nói ra cũng cũ; nhưng khi tự thân nó tìm ra được những bản chất có vẻ bản chất nào đó thì nó mới. Lăn về đâu? Mình chẳng biết. Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap