Đó, thái độ của thầy phải như vậy. Bạn có thể học những điều căn bản để hiểu âm nhạc. Sau cùng bạn lên giường, mệt phờ vì công việc ban ngày.
Tiêu phí thì giờ hoặc làm một việc lăng nhăng thì dễ lắm; muốn làm cái gì khác thì phải thay đổi tập quán. Nó là nguyên nhân của trạng thái không yên ổn trong tâm tư, nó như một bóng ma, luôn luôn phá quấy những cuộc vui của ta. Năm sau, giờ sau, ngày sau luôn sẵn sàng đợi ta.
Nghệ thuật là cao quý, nhưng không phải là cao quý nhất. Rồi, khi nó thấy bạn đổ mồ hôi trán, thình lình nó lăn ra, chết mà không kịp trối: "Tôi không chịu được nữa rồi". Bạn bảo bạn không biết chơi dương cầm, không biết chơi vi-ô-lông và tới băng-giô cũng không biết gảy, tóm lại, chẳng biết chút gì về âm nhạc cả.
Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn. Kiên tâm thì không khi nào thất bại. Bạn cho điều đó là tự nhiên phải không? Vậy thì tại sao bạn lại ngạc nhiên khi tôi bảo rằng mỗi ngày trung bình bỏ ra một giờ luyên trí, sẽ làm cho óc bạn hoạt động hăng hái lên luôn luôn?
Người ta không phải lúc nào cũng gắng sức hoài được". Xét kỹ, ta thấy tiền bạc là vật chất tầm thường nhất. Bạn phải sống với số thời gian là 24 giờ một ngày.
Sau khi đã suốt ngày gắng sức lo cơm, áo, tự nhiên óc ta muốn suy nghĩ. Sự thật là không có con đường nào dễ dàng cả. Tôi bắt đầu từ lúc thức dậy và chỉ kể những việc thầy làm, cuối cùng tôi mới chỉ cách nên dùng thì giờ đó ra sao.
Bạn săn sóc thân thể, trong và ngoài; bạn dùng cả một đội quân, từ anh bán sữa đến chú đồ tể để bao tử bạn khoan khoái. Khi thử làm rồi mới thấy sự gắng sức đó không phải ít đâu vì cần hy sinh một chút. Người ta phải thăm bạn bè.
Có gì đáng chán đâu? Ngay trong công ty địa ốc cũng có cảnh đẹp lạ lùng, biến hóa của đời sống. mà trong khi làm việc, ông không cho bộ máy của mình chạy hết công suất của nó đâu. Tất cả các hiền nhân của mọi thời đều đồng ý về chỗ đó.
Tôi đọc năm tờ nhật báo Anh, hai tờ Pháp và vô số tuần báo, tạp chí. Không có một vị thần linh nào bảo: "Người này hoặc là điên, hoặc có óc nô lệ. Đó là một trong những câu mà ai nấy đều thuộc, đều biết giá trị, nhưng chỉ những người thông minh nhất mới đem áp dụng.
Thơ bắt óc ta làm việc nhiều hơn tiểu thuyết, nếu trong thơ có phần tưởng tượng. Nhưng thế nào bạn cũng phải chú ý tới bổn phận đó vào một lúc khác. Bạn phải phải phân biệt văn chương và sách nghiên cứu về những đầu đề không phải là văn chương.