Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào. Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy. Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền.
Bác cứ nói đi, bạn là một thính giả trung thành và biết điều. Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề.
Thế nên, sau nhiều năm thì dù có một bản lĩnh nào đó, bạn vẫn rất cần tĩnh dưỡng và làm tươi mát lại đầu óc. Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến. Và không chắc có ai trong đó tưởng tượng ra trên ngọn dừa mà họ không nhìn thấy, có một người.
Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu. Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì. Được nói chuyện, được trao đổi.
Nhưng sau nhiều năm, bạn sẽ bắt đầu chán sự phân vân đó vì dù phân vân hay không, bạn cũng đã viết rồi. Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật. Không không cần gì cần ai nữa.
Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta. Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem…
Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán. Mọi người còn lo cho bác nữa. Khi đã bước vào nền thể thao chuyên nghiệp của nước nhà hay bất cứ đâu mà muốn khẳng định tài năng thì nó cũng phải cứng cáp và cạnh tranh gay gắt.
Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt. Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy. Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm.
Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc. Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt. Trong sự thiếu hiểu biết của cả hai.
(Còn với đàn ông thì không thích rồi). Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói. Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua.