Viết tí tẹo lại lên xe trôi đi. Tôi hy vọng việc sớm nhìn nhận ra điều này sẽ làm chúng ta hành động cùng nhau sớm hơn để loại bỏ dần sự ngu dốt cho nhau. Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều.
Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình. Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử. Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn.
Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc. Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó.
Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình. Anh đừng uống nhiều cà phê nữa, hại lắm.
Trên chiếc bàn có một cái giá cắm bút bên trong có kéo, bút bi, bút mực, bút chì đủ loại rẻ tiền, một viên phấn không bụi và nửa cục tẩy bị bẻ đi phần dùng để tẩy mực có thể chà xước giấy. Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta. Chị lắc đầu bảo mệt lắm.
Dù biết điều đó khiến họ càng ngày càng cho mình đi quá giới hạn. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình. Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì.
Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường. Hiện sinh hết thì còn gì là người.
Sáng nay chép bài một tí. Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ. Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về.
Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời. Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột. Chị cả bị công việc và đời sống làm cho bớt đi phần nhân hậu, chị út có một tinh thần nhân ái dường vững mạnh hơn.
Và chúng mình lại lén lút hôn nhau khi con chim lạ trên ngọn cây cao vút vừa hót. Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được. 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát.