Con muốn gia đình mình luôn hòa thuận, vui vẻ với nhau. - Con bị trặc chân rồi, đưa ta coi nào! – Vừa nói bà vừa xoa cổ chân cho Chíp. - Con luôn muốn tìm kiếm một người bạn tri kỷ thật sự có thể khiến cho con cảm thấy hoàn toàn yên tâm và có thể trãi lòng, hiểu và được hiểu nhưng không thể tìm ra.
Nhiều lúc nghĩ lại chuyện đó tôi thấy thật buồn cười và đáng yêu làm sao! Chợt phía sau có một bóng người bước đến. Không còn được giành ăn, không còn được đấu khẩu với chị bỗng dưng tôi cảm thấy thật khó chịu.
Ghét hào hứng ra mặt: Mẹ con Bông đẩy chiếc xe đạp cũ ra và khóa cửa lại chuẩn bị đi. Hồng Đào, chuyên nhận ráp quần áo cho các nhà may, gia công tại nhà.
Thực chất không phải là từ gì quái dị, nó là từ IDEAS viết lộn ngược. Bỗng một ni cô gần đó nhìn thấy và chạy lại chỗ Chip. Một lần nọ, chị Da đỏng đảnh nói với Cục Ghét:
Mình đã nói là coi nhau như bạn bè thôi cũng được, vậy mà,… thế Gia đình tôi vốn có truyền thống làm nghề giáo, nhưng với tính tình khá nhút nhát, tôi nghĩ mình không thích hợp với nghề này cho lắm nên tôi đã chọn mỹ thuật vì cảm thấy mình cũng có năng khiếu và yêu thích lĩnh vực này. Cái thích đó gọi là một cảm xúc khác lạ.
Một người gần lại thấy thật xa. Vào giờ này khách cũng đã thưa chỉ còn đôi ba người ngồi "chéo cẳng ngỗng" vừa xỉa răng vừa tán dóc rôm rả. - “Đã đến chùa, ngại gì lạy Phật, thôi thì mình vô thắp nén nhang thành kính cái vậy!” - Thoáng nghĩ, Chíp bước về phía ngôi chùa.
Có bao giờ bạn tự hỏi: "Sao mình ko giữ nó trong tay?!". Thì ra đây là Nghĩa Địa Voi, nơi mà những chú voi già cả khi biết mình đã “gần đất, xa trời” đến để trút hơn thở cuối cùng như một tập quán cố hữu của loài voi. Cô mong rằng các con sẽ ngoan và học tốt môn học đầy thú vị này.
Chip, một cô bé được sinh ra trong một gia đình trí thức trung lưu, là con gái út nên Chíp luôn được ba mẹ cưng chiều và dành cho cô những điều tốt đẹp nhất. Ý chí luôn đóng vai trò quyết định. Năm nay chắc đứa nào cũng đã nhớ đời nên không dễ gì bị lừa nữa.
Trời ạ, từ đó đến giờ đây không phải là lần đầu tiên tôi được hỏi câu này nhưng lại là câu hỏi đầu tiên tôi nhận được từ một con bé, lại nằm trong số những học trò đầu tiên của mình. Khi bạn thích chơi với một người bạn nào đó, vì bạn cảm thấy họ đồng cảm với bạn, bạn thấy vui vẻ và dễ chịu khi ở bên họ. Bạn nghĩ: "Thế ném đi đâu là tốt nhất?".
viên sỏi “ĐIỀN ĐẠM”. Nhưng dù sao tự nhiên cũng thấy vui vui. Sau đó, suy luận: về bản chất thì cái gì giống miếng khoai tây chiên, chúng có dễ vỡ không?.