Bà bèn hỏi người chủ có muốn mua bánh của bà làm không. Nhưng sau nghĩ lại, ông tự nhủ: "Kể cũng phải, làm sao mình biết được lão này nói vô lý? Mình có học tiếng Thuỵ Điển, nhưng đâu phải là tiếng mẹ đẻ của mình! Như vậy rất có thể mình viết sai mà không biết. Cách đó trái hẳn với quy tắc hướng dẫn, vì phải xét đủ những điều kiện vật chất, xã hội, kinh tế ở chung quanh ta mới được.
Mới đầu chúng mọc rất mau. và vui sống này chỉ trong 3 năm (1948-1950) đã tái bản tới lần thứ tư. Nó sẽ chôn vùi cái sắc đẹp kiều diễm của bà.
Đời sống đầy đủ hơn, vui vẻ hơn nhiều. Bà Thehna Thomas đã khám phá ra một sự thực nghìn xưa, đã được dân Hy Lạp đem ra dạy đời, 500 năm trước Thiên Chúa giáng sinh: "Những cái gì hoàn hảo nhất là những cái khó được nhất". Tôi bắt đầu nghĩ tới tự tử.
Tác giả không hoài công vạch cho bạn cách kiếm tiền trong nghề đổ bác đâu, chỉ muốn cho bạn biết, trong mỗi môn cờ bạc thường chơi, phần ăn là bao nhiêu, phần thua là bao nhiêu thôi. Sau khi thầm giải quyết như thế, tôi đã bắt đầu thấy dễ chịu hơn. Cứ như thế, các bà chẳng cần phải đến viện để cho người ta thoa bóp mặt nữa.
Tự hỏi: ta đã lầm lẫn chỗ nào? Ta đã cải thiện được ở chỗ nào? Đã học thêm được bài gì? Khó mà tưởng tượng ông hiệu trưởng trường Đại học Yale là một người tầm thường. Đất như sụt dưới chân tôi.
Để kết luận, tôi muốn chép lại câu của bác sĩ Alexis Carrel mà bạn đã đọc ở đầu chương: "Những nhà kinh doanh không biết thắng ưu sầu sẽ chết sớm". (Phụ nữ nào cũng vậy, phải thu xếp sao cho mỗi ngày có được vài phút để thoa ít phấn - Tôi tưởng một nữ lưu cảm thấy mình đẹp, sẽ chẳng để ý đến thần kinh hệ nữa). Rồi hoạ vô đơn chí: nhà ngân hàng ông gởi tiền cũng vỡ nợ.
Ta sẽ trả "cái còi" đó tới đúng giá nào mới thôi. (Chương này viết riêng cho các bạn thanh niêm nam nữa chưa biết được nghề hợp với sở thích của mình). Bọn đó lưng dài vai rộng, nhưng không biết chút gì về các chất nổ hết.
Lần này tôi tự nhủ: "Mày phải là thằng cha Dale Carnegie với tất cả những lỗi lầm và kém cỏi của nó. Bà nghiên cứu những hình thức lạ lùng của cây xương rồng, cây ngọc giá hoa. Ông già nằm liệt giường ấy làm cách nào mà sung sướng như vậy? Bạn thử đoán xem.
Vậy cái gì làm cho ta mệt? Mắt cô bỗng sáng ngời, tinh thần cô bừng tỉnh liền. Có khi tôi đọc cho cô thư ký đánh máy, nhưng thường tôi đích thân chép lấy, vì nhiều chuyện dại dột quá, đọc lên thấy mắc cỡ.
Nhưng nếu bạn có lý thì hết thẩy những triết gia và giáo dục gia từ hồi nhân loại có sử tới giờ - Giê Su, Khổng Tử, Thích Ca, Platon, Aristote, Thánh Francois - hẳn lầm lẩn cả rồi. Sau đó, có ba chàng trong bọn hỏi cưới tôi". Ông Schwab từ đó lấy câu ấy làm châm ngôn hành động.