Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác. Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí.
Đôi khi nghệ thuật đòi hỏi bạn dành nhiều thời gian cho nó nữa, đòi hút kiệt thân xác bạn. Thôi, bác đừng xuống. Từ lúc trẻ, sau một đợt dùng thuốc trị bệnh quá liều, bố bị hỏng khứu giác.
Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình. Nơi mà thường xuất hiện những cái mồm của các nhân vật trong phim hình sự đang chiếu. Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi.
Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng. Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại. Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm.
(Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh). Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người… Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước.
Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Rồi lại đây ngủ bên em. Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI.
Bác ta không tin đâu. Triết lí hiện sinh đến sau những đau khổ, những cuộc chiến, những chia cắt… Những thứ rứt con người khỏi mọi cội rễ, mọi đức tin, mọi điểm tựa khiến con người bơ vơ không nguồn cội. Có người ngửa mặt trông trời.
Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác. Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn. Thôi, cứ chiều cái dạ dày.
Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng. Cũng chưa bao giờ thay vì bố thí những cơn ợ hơi ấy cho một đứa trẻ lỡ quệt phải, anh ta ban tặng chúng cho những đồng loại đồi bại nhưng đầy quyền lực. Hót nhiều cũng không hay lắm.
Bạn không phải là một tên hèn nhát, một kẻ lười biếng. Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên. Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng.