Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi. Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài. Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó.
Tôi thôi xúc động rồi. Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười. Và sự yên bình lâu dài sẽ không đến nữa.
Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ. Ông yên tâm, việc này không hề phạm pháp. Mân mê hoài cuốn anbum.
Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì. Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không. Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ.
Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi. Con không nói thì làm sao mẹ biết. Cuộc đấu tranh mà một bên là những người ban phát, phán xét.
Cháu nói thế không đúng. Dù lòng tôi đang ơ hờ lắm. Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ.
Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm. Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau. Chẳng ai bóc lột ai cả.
Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh. Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến…
Bác gái ý tứ không trò chuyện với bạn trước mặt bác trai. Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh. Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy.
Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì. Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ. Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu.