Im lặng ra về giữa dòng người hả hê. Ai theo thì sống, ai chống thì chết. Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!.
Còn giọng cao thi thoảng ló ra khi giao tiếp với những người lớn thân quen mà bạn thấy mình bé con và có thể buông lỏng phần nào trước họ. Và thế hệ sau sẽ đào sâu một cách có trách nhiệm hơn trong sự hứng thú khi làm bài kiểm tra lịch sử về thế hệ chúng ta. Nói chung bạn tạm chiếm được thành luỹ này rồi.
Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng. Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này.
Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân. Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm. Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc.
Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy. Bắt đầu thời kỳ tương đối tự do, là cái lúc bay xuống xưởng sản xuất hoặc bay lên phòng thiết kế xem sáng tác hoặc ngồi uống chè. Chỉ là ta đang viết.
Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ. Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm. Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết.
Phải, đó là tôi tự cô lập mình. Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ. Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống.
Giá mà ta được đi xa xem những con cá thực thụ thì to thế nào. Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử. Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày.
Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy. Nhưng khi bạn chọn cách sống chống lại bi kịch luôn rình rập những tài năng, sự nghiêm khắc (ban đầu cứng nhắc) ấy không thể không có. Em ngủ từ mười giờ nên không rõ.
Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác. Nhưng đành phải nhả ra. Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ.