Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế. Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn. Hơi lo cho bác vì ca này khá nặng.
Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Và ông vội ngoảnh đi. Mẹ vòng sang bên trái tôi.
Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống. Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới. Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ.
Thế thì nổ bố đầu còn gì. Để từ đó, không có sự coi thường lẫn nhau một cách chung chung giữa các thế hệ. Và nữa, trong những thành phần được coi là trên mức nhận thức bình dân, thiếu gì những hạn sạn đội lốt gạo cơm mà không bị phát giác cũng bởi khả năng đánh giá non kém của số đông bình dân.
Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ. Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về.
Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường. Mà tôi chỉ cần những người biết điều. Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?.
Đó là những kẻ có bộ óc lãnh đạo siêu việt. Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết. Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.
Tôi thì cất lại trong đầu. Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại. Ông anh múc hai gáo nước đổ vào lò than.
Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo. Bác hỏi: Sao con không đi học. Đó là mong muốn của cá nhân bạn.
Và thế là xảy ra những thảm trạng. Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa. Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên.