Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về. Nó vẫn đang phải chứng minh. Vừa đi bộ với bác bạn vừa hơi bực.
Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Chơi là lừa tất cả mà khiến họ tin, là tin tất cả dù họ luôn lừa, là khiến họ cảm thấy bị lừa bị hoang mang dù họ phải tin. Hai khoang thiện, ác.
Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh. Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác. Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim.
Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả. Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút. Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại.
Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. Người bảo nghệ thuật là giản đơn. Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường.
Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm. Chỉ hơi rờn rợn và xa cách. Liên miên liên miên đục vào óc.
Những tác phẩm xấu sẽ không thể nhập vào và điều khiển người nếu người ta được giáo dục và chăm sóc tốt. Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp. Chả thằng nào là không biết quay cả.
Cũng chẳng nhớ được nhiều. Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây. Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác.
Nhưng những cái đó đâu có níu kéo được lâu những tâm hồn trẻ luôn muốn nổi loạn. Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Một thế giới tuyệt vọng tạo nên những sinh vật hiện sinh ấy.
Rồi đến nằm bên nàng. Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi. Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích.