Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây. Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái. Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo.
Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ. Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra. Hãy cứ mâu thuẫn với nhau.
Chả phải thở than gì. Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng. Một thế giới tuyệt vọng tạo nên những sinh vật hiện sinh ấy.
Còn lười và nhát, thì chịu. Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng. Thoát khỏi trước khi họ chết.
Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu. Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức. Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa.
Một cái gì đó kinh điển. Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả. Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết.
Bố mẹ dắt bóng nhưng không lừa qua được tôi. Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ. Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn.
Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ. Ta thấy đã đủ ớn rồi. Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa.
Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng. Tôi cất tờ giấy vào cặp. Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ.
chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy Bố xuống đường đi bộ về trước. Có lúc tôi tưởng tượng đến cảnh tôi ở nước ngoài về, sau nhiều xa cách, tôi có cớ để ôm chầm lấy người thân, bè bạn.