Khi chúng tôi tới Paris, lúc ấy ông có mặt tại đó, ông tiếp đón chúng tôi và tự lái xe đưa chúng tôi đi coi châu thành nữa. Nếu ba tên cướp đó và bọn khốn nạn đường nằm trong khám, tự cho mình vô tội như vậy thì những người mà chúng ta gặp mỗi ngày, ở ngoài đường, cả các bạn nữa, cả tôi nữa, chúng ta ra sao? Lại không làm thương tổn lòng tự ái của người ta, cho người ta nhận thấy sự quan trọng của người ta và như vậy người ta sẽ vui lòng cộng tác với mình, không phản đối mình.
Lần lần gia đình của ông thành một nơi thần tiên, vì nơi đó là nơi ông thảnh thơi dưỡng sức trong sự chiều chuộng âu yếm của vợ. Kết quả ra sao? Tức thì hết tranh biện. Tôi trả lời rằng người đó có lẽ không được dân chúng ủng hộ và nếu cử y có lẽ thất sách.
Con Rex không chịu đeo đai mõm. Sau cùng, sau mười ba năm gắng sức, đi lại mời mọc, tôi làm chuyển lòng được ông giám đốc kỹ thuật hãng đó và ông mua giùm cho tôi được vài cái máy. Trước khi chỉ trích ai, bạn hãy tự thú nhận những khuyết điểm của bạn đã".
Đây, bức thư mầu nhiệm đó đây. "Giám đốc phòng giữ gìn máy móc". Lát nữa ra đường bạn sẽ gặp nó.
Tôi xin nhiệt liệt giới thiệu nó với "hải nội chư quân tử". Vậy, trong khi thầy ấy cân thư của tôi, tôi nói: "Tôi ước ao có được bộ tóc như thầy!". Con vật đó có thể giết một con sóc hay cắn một đứa nhỏ! Lần này tôi bỏ qua cho, lần sau tôi bắt được nữa thì tôi bắt buộc phải làm biên bản đưa thầy ra tòa".
Đáp lại tình đó, ông tìm hết cách làm đẹp lòng bà. Tôi lại nói rằng: nếu được lang thang trong một cánh đồng với ông thì thú vô cùng. Tôi thì tôi ưa trái cây lắm.
Tôi hỏi thí nghiệm như vậy để chứng minh điều chi. Nói chung, thì người mua phần nhiều sòng phẳng, chịu giữ lời. Trong những lớp học của tôi, đã được nghe vài y sĩ công nhận lời đó.
Ông ấy bảo xe hãng Mỗ cừ lắm. Thành thử có lần luôn 27 giờ đồng hồ, ông không có dịp thay quần áo. Thanh niên đó là nhà danh ca Lawrence Tibbett.
Nếu chồng bảo vợ chiếc áo bạn năm ngoái vừa vặn và đẹp lắm, thì vợ sẽ không khi nào muốn đổi chiếc áo đó lấy một chiếc áo đúng mốt tân thời nhất ở Paris. Châu Mỹ ở trong tình trạng kinh hoảng. Hai tuần sau, đàn gà tàu của bà Druckenbrod vui vẻ cúc cúc và bới đất dưới ánh sáng đèn điện.
Được bạn tin cậy, nó phỉnh mũi ra và có lẽ gắng sức để được xứng đáng với lòng tin đó". Nhất là những người bán hàng thường mắc tật đó nhiều lắm. Bà không kể gì tới mệnh lệnh của ông nữa, bà sồng sộc xông vào văn phòng của ông trong khi ông bề bộn việc nước; trong lúc ông bàn kín việc quốc gia đại sự, bà cũng vào cho kỳ được mới nghe.