Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má. Là oang oang toàn thứ mình không biết.
Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết. Và ta bị ức chế liên tục. Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người.
Là một cầu thủ tự do những chẳng đóng góp được gì cho đội bóng vì kỹ thuật quá non và các cầu thủ khác chưa hiểu lối chơi của mình. Và thích được dẫn đi hơn. Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được.
Sợ không trả được? Không phải. 18 tuổi là được tự do. Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục.
Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn. Dù lúc này mắt không có nước. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được.
Hãy cứ mâu thuẫn với nhau. Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót.
Bác ạ, chú cảnh sát lúc thả xe cháu có nói: Nhà toàn công an mà lại chậm chạp thế. Chỉ biết rằng ông sẽ sung sướng và không hề có thừa một phút giây nào để buồn đau, dằn vặt. Thế rồi, cuộc sống trở nên sôi động hơn mọi ngày.
Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu. Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không. Đi ra chợ Đồng Xuân chọn hàng, vất vả đèo về, rồi bán được lãi cũng thú vị lắm chứ.
May là tôi vô tâm, không thống kê đây là lần thứ bao nhiêu. Chẳng ai bóc lột ai cả. Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn…
Vậy ra là tại những lần như thế này. Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Ông lão giật thót mình: Ấm!