Bạn làm giáo sư Pháp văn, bạn giảng Pascal. Tôi gặp nhiều bạn trai có luôn gương trong túi. Chớ nên có một quan niệm tu trì sai lầm thì nguy hiểm.
Ai có nhiệm vụ giáo dục thanh niên sáng suốt đ ào luyện họ mà không hơn một lần gặp họ viết thư tình. Tạo hóa cho một năng lực sáng tạo và trong người đ àn bà. Nhưng tại ý chí nhiều hơn vì chính tài năng nầy điều khiển sức khỏe của họ và là bùa thành công cho họ khi họ gặp chướng ngại vật tinh thần hay vật chất.
Chết sống cho tự do. Bạn đã biết bạn trai ưa hoạt động và lúc dậy thì tâm hồn của họ là sân khấu của các tâm tình mâu thuẫn. Mà khi Nã Phá Luân hỏi, nàng khóc ồ ồ và bực anh hùng nơi trận mạc nầy không anh hùng chút nào trước những giọi lệ cá sấu của đàn bà.
Chừng ấy hôn nhân không phải hôn nhân , tâm giao không phải tâm giao. Họ đem đủ thứ lý do cắt nghĩa ác vi của mình, rồi thỉnh thoảng theo tiếng lương tâm bỏ các việc tội lỗi ấy, rồi lại tái phạm. Con người bạn gái kỳ biệt, con người bạn trai cũng kỳ biệt.
Đi đứng nhà quê, nói năng thô kịch trước công chúng. Họ giả bộ nói rằng không muốn nói nhưng kỳ thực đã nói sạch sành sanh cả những điều phạm đức công bằng và bác ái. Cõi lòng họ như một chiếc đàn mà các dây rất nhạy có thể phát ra những bản nhạc say mê đời.
Kết quả là gây mầm phản loạn chớ có uốn nắn tâm hồn gì đâu. Tâm tình phức tạp của bạn trai trong tuổi nầy, cứ chung mà nói, không có gì đáng trách cả. Biết bao nam thanh ngày nay nếu không là nạn nhân của nền giáo dục như vậy thì cũng sống vô ý thức trong các lầm lạc vấn đề nam nữ.
Tâm trí họ bị chiếm thường xuyên bởi hình ảnh người tri kỷ. Còn nhiều trường hợp khác như lúc đau bệnh, buồn, man mác, dùng quá độ đồ kích thích v. Giọng điệu cùng lời nói của họ ví ra hằng loạt thiếu suy nghĩ, chọn lọc nên lắm lúc lạt như bả mía.
Trong thời ấu trĩ, các hạch sinh dục của bạn trai còn mầm nụ. Cha rầy họ không học a, b, c họ khóc, nửa giờ sau là họ rong đi chơi và cười như pháo nổ. Họ có thứ lương tâm mù mịt, câu nệ, ngoan cố, khó chịu vô song.
Có gia đình để đời lên hương chớ phải vì xác thịt mà tạo thêm miệng ăn, tay xa xí, dây trói chân trói cẳng đâu. Francoise nói: Tôi phải săn sóc thân thể tôi để tập nó làm những việc khổ cực của tinh thần. Họ nghe trong người họ có sức sống đang lên.
Họ thinh lặng vì thấy lòng mình không để mình ở yên, vô tư. Thành thật lắm nhưng cũng cứng cõi quá, cộc lộc quá, không làm cho tha nhân quý mến. Có thứ bạn trai lỡ thời không chủ trương tuyệt đối ở độc thân.