Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành. Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục.
Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt. Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Nhà văn bỗng cảm thấy buồn.
Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ. Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự. Bác cũng bị đau chân.
Hắn phải lừa phỉnh mình. Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ. Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị.
Không không cần gì cần ai nữa. Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé. Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết.
Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp. Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình. Thế giới trong óc thật hỗn tạp.
Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn. Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người. Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ.
Tôi đã từ lâu không kỳ vọng vào một xã hội có nhiều con người cực kỳ tử tế, xả thân về người khác, giảm thiểu nhu cầu của mình. Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá. Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc.
Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng. Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo: Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống.
Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt. Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần.