Ông ngắm nghía từng bộ phận nhỏ một, từ nệm ngồi cho tới cái khóa cửa, tới thùng xe, nhất là những chi tiết nào do ông Chamberlain sáng tạo cho tiện lợi, thì ông cứ muốn ghi nhớ lấy và chỉ cho bà Tổng thống, cho nữ Bộ trưởng lao động Perkins và cô thư ký riêng của ông. Ba ngày sau, ông lại cho ông Parsons hay là ông miễn cho số thuế đó như lời ông Parsons xin. Hết thảy những kẻ thất bại đều thuộc hạng người đó".
Đứa nhỏ có kể vào đâu những lời đó. Xin bạn nhớ lời này của Emerson: "Mỗi người đều có chỗ hơn tôi; cho nên ở gần họ, tôi học họ được". Chị ta nói: "Tôi sắp được sang trọng" và cám ơn tôi.
Tôi tính thử làm càn một lần nữa xem sao. Cửa he hé mở, để thò cái mũi của một bà già ra. Không dùng cả những chữ có ý nghĩa cả quyết như "chắc chắn", "không ngờ gì cả" v.
Như trường hợp của ông Eugène Wesson. Một người đàn bà được vừa lòng, một gia đình hòa hợp, cần thiết cho hạnh phúc của đàn ông hơn là một gia tài cả triệu bạc. Luật đó là: "Luôn luôn phải làm cho người cảm thấy sự quan trọng của họ".
Hai tuần sau, đàn gà tàu của bà Druckenbrod vui vẻ cúc cúc và bới đất dưới ánh sáng đèn điện. Hoặc vì không từ chối được vì sợ mắc cỡ. Bạn đã làm thương tổn lòng tự ái, lòng kiêu căng của người ta.
Chú hiến binh đó chỉ là một người như những người khác; muốn tỏ cho người ta thấy sự quan trọng của mình. Một hôm, ông bắt được một con thỏ cái mới sanh được một bầy thỏ con. Ông ta kể lại: "Tôi mất hẳn tiếng.
Ông Adamson nhiệt liệt khen ông đã biết dùng tiền. Bạn tự cho là hơn những thổ dân ở miền Bắc Cực nhiều lắm ư? Bạn được hoàn toàn tự do nghĩ như vậy. Nếu được hai bức, ông đã cho là khá, còn được ba bức thì thật là tốt lắm.
Khi một người nói "không" một cách thành thật và quả quyết thì tiếng đó không phải chỉ phát ở ngoài môi mà thôi đâu. "Dạ, lần này tôi bị bắt tại trận. Như tôi đã nói, lúc mới cưới, cuộc tình duyên đó thiệt đẹp đẽ, vậy mà 48 năm sau, ông Tolstoi đến nỗi hễ trông thấy mặt bà là chịu không nổi.
Bạn tin rằng phương pháp đó làm cho người thiếu tiền chịu trả không? Bạn tự đáp được câu đó. Chơi như vậy mà còn thú gì nữa!. Một người học trò của tôi muốn mời bạn chơi banh rổ (basket ball) với mình mà viết như vầy: "Tôi muốn các anh lại sân của tôi chơi banh rổ.
Và "ông Copper" thích được gọi như vậy lắm. Và, tức thì, không kịp nghĩ ngợi gì hết, tôi đã thấy tôi ngồi vào hội, lần đó là lần thứ nhất trong đời tôi. Ông đã hỏi họ khoảng 400 câu hỏi, và được hiểu rõ những bí ẩn trong hôn nhân.