Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách. Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không. Vào ngủ tiếp đi con.
Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó. À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ. Nhưng mẹ thì lúc nào cũng bận.
Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược. Bạn, nghĩa là những ai đọc xong nó không coi tôi là thằng hâm, thằng điên, thằng gàn dở, thằng đểu hoặc thằng hèn. Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi.
Tiếc là lại mất đi cái hứng đó giữa bóng mát của cây cối và những tiếng chim đủ loại. Mở đầu là tên của bạn, sau đó là …is a. Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào.
Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác. Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít. Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi.
Họ đã phấn đấu và họ muốn được yên ổn với thành quả. Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày. Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm.
Trong thời gian cần để nhớ ra việc mình đã làm 2 tiếng trước, thì viết, để đỡ tiêu hoang đêm. Nếu quả vậy thì sự ra đi của bạn há chẳng phải là một giải pháp tốt cho cả hai bên khi không tài nào dung hòa được. Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt.
Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó. Cũng chẳng nhớ được nhiều. Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư.
Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả. Dùng hay không dùng thì có sao. Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt.
Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì. Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn. Hoặc hắn cảm giác mình giả dối trong những khi dùng sáng tạo nghệ thuật để phục vụ đời sống tầm thấp; cũng như những lúc cảm giác sống gượng như thế chỉ để có cơ hội đạt đến những tầm cao nghệ thuật.