Họ đã khô lạt càng khô hơn. trực giác phải căn cứ vào kinh nghiệm được soi sáng bởi lý trí. Bạn bảo chiều ăn cơm rồi mua cho bạn đôi guốc.
Cũng đâu có ai bảo tôi là ngốc khi trời đ ùng đ ùng nổi sóng gió mà tôi không cho thuyền ra khơi biển. Mà nhất là họ thấy trong cách cư xử, xuyên qua lời nói, cử chỉ có những vẻ đẹp siêu nhiên: Sự hiền dịu, óc tế nhị, lòng hy sinh,tính phục vụ. Họ cười nhạo thầy giáo nếu thầy giáo không cho họ viết thư tình.
Họ cũng trông thấy trong đó có sự vui vẻ, trẻ trung. Họ không phải không biết lý tưởng của ái tình, không biết nhân nghĩa của đời uyên ương, nhưng tự nhiên ái tình của họ ích kỷ ở chỗ tìm một đối tượng yêu đồng phái hay khác phái để thỏa mãn bản năng tính dục. Trong cuốn Psychologie des Garcons, Edward Montier nói: Bạn trai tốt bụng .
Anh hai đang ngủ hả họng, họ lấy muối bọt và cột con tép sống nhét vô. thì con chim bằng ấy đã đáp một vườn lòng khác. Kỳ thực là thứ triết lý nhân sinh của bạn trai, hoặc bộc lộ, hoặc ngấm ngầm.
Đã ve vãn chọc ghẹo một bạn gái tất đã và có thể sẽ ve vãn chọc ghẹo hằng lố bạn gái khác. Kết quả là gây mầm phản loạn chớ có uốn nắn tâm hồn gì đâu. Nhưng nó phải số phận bấp bênh thể nào.
Có khi cũng sắc xảo biết: Ông dẫn chứng: Nã Phá Luân cho tình dục đọc sách, xô đẩy mình tới điên cuồng, Walter Scott hồi 16 tuổi nuốt hằng mấy thư viện. Thế nào rồi ta cũng già.
Họ đem hết tâm sự ra phú thác. Đề phòng sự trà trộn gây dịp xấu cũng như lối giáo dục đóng kín, giấu giếm làm cho người ta ngu dốt, không dám cởi mở, sống giả hình, nơm nớp sợ, tọc mạch, chờ cơ hội để làm xằng, bỡ ngỡ khi phải tiếp xúc với người khác phái. Cũng đừng ỷ quyền cao, nuôi nấng họ, thấy họ cô thế mà xử bạc họ trước mặt kẻ khác, nhất là trước mặt phái yếu.
Thất vọng một thời gian thôi, họ làm lại một chuyến yêu mới. Tư tưởng, nói năng, hành động lắm lúc rất hời hợt, nông nỗi ngoài sức ta tưởng tượng. Bạn cứ biết nó là ái tình đi trật đường ái ân tự nhiên.
Kính gởi em, người bạn đời tôi yêu mến nhất trần gian vì quý phục. Còn chỗ họ ở mới hỡi ôi. Thiếu gì bạn trai làm trối chết nhiều việc vực nhọc chỉ vì người ta cho mình uống nước ngọt.
Nếu hỏi họ sợ ai thì họ lúng túng, khó trả lời. Mà khí bi quan, họ thấy nó gai nhọn và gai nhọn. Những tổ chức giáo dục có ý đào luyện cấp chỉ huy nên đề phòng giao việc lớn cho họ.