Tôi làm độc giả cho tôi. Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm. Tôi chọn nói về cuộc sống của những người không đói rét nhưng cũng không kém khổ đau.
So với họ, đó chỉ là những tiếng lá rơi. Trong công viên thì toàn ma cô. Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó?
Tiếp theo thì còn tùy. Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì. Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng.
Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu. Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối. Có lẽ nếu có vé tháng tôi đã mua.
Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích. Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế. Còn lại, nó mới là hư vô.
Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột. Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy. Nhưng mẹ thì lúc nào cũng bận.
Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây. Con người muốn mau lành bệnh cũng thế. Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm.
Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên. Bố tôi, 53 tuổi, ngày xưa cạo đầu phản đối tiêu cực, đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái, đã nói câu: Phải có nhiều mối quan hệ giao lưu để tạo thế. Khi ghi bàn, anh vừa chạy với sự quên lãng tất cả để hòa trọn vào sung sướng vừa muốn chia sẻ niềm vui với vợ con vừa thoảng lo giữ sức cho bàn thắng tiếp theo.
Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. Mình đã đổ mồ hôi vì nó, nó cũng phát ốm vì phục vụ mình. Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân.
Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại. Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi. Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn.