Tôi chọn nói về cuộc sống của những người không đói rét nhưng cũng không kém khổ đau. Có người cười toe toét. Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại.
Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó. Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn. Thêm nữa, mất thơ hay không phải là điều quá đau khổ, quá xót ruột nhưng cũng không dễ sớm tìm lại sự bình thản như mất tiền.
Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ. Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực. Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi.
Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Vả lại khi người ta đã biết tận dụng cả cảm giác chán viết để viết thì… Tha hồ mà điền vào dấu ba chấm. Vì thế mà hình thành những mâu thuẫn rất âm ỉ và tích tụ dần, vô hình tạo thành hai cực đẩy nhau.
Nó cùng tham gia giải với bạn. Độ này, bố hay nhường. Thật lòng, tôi muốn khóc.
Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ. Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai. Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném.
Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết. Dù ước mơ có vẻ rõ rệt nhất của bạn là làm một cầu thủ bóng đá.
Tay tiếp tục thả giấy vào. Tôi nhất quyết không đi. Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại.
Bạn tận hưởng nó vì biết nó sẽ qua đi rất nhanh. Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút. Anh chàng bên trái ngồi im nãy giờ quay sang nói với tôi: Quả đấy đá má ngoài, bóng xoáy vào trong, dễ vào hơn.
Tùy theo tâm tính người mà cát thường dồn về bên thiện hay về bên ác. Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt. Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều).