Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó. Ta có thể giải thoát cho người đàn ông đó khỏi đau đớn và lũ con đốn mạt. Hãy cứ mâu thuẫn với nhau.
Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác. Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Chỉ là ta đang viết.
Bác thường trở nên nhỏ bé, ngượng ngập và ngơ ngác trước những vật phẩm hay công nghệ của thế giới hiện đại. Hôm đó, bạn sốt khá cao, có lẽ thế nên bạn để sổng ra mất một giây không làm chủ được mình. Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo.
Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp. Ai có lương tâm và danh dự của người nấy. Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái.
Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế. Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra. Em thì bắt một con khác ở Hawaii và thả vào mảnh vườn sau nhà.
Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết. Cái đó phải tự do chứ ạ. (Còn với đàn ông thì không thích rồi).
Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống. Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào. Tất nhiên là không phải ai cũng thế.
Trong công viên thì toàn ma cô. Định kiến tàn sát sự phong phú. Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông.
Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy. Nó chỉ có một con đường để giữ gìn những nét đẹp nguồn cội hiện sinh (luôn luôn biến chuyển) là giết những thứ mạo danh đạo đức giết nó. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình.
Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được. Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả. Và khi tích trữ được thì tôi lại mệt vì sự đi quá tải của đầu óc nhỏ nhoi.