Này, lấy cho chú mấy chai bia. Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà. Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi.
Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!. Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn. Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy.
Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Ốm ra đấy mà làm gì.
Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua. Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên. Một người đàn bà không đẹp mà đẹp.
Cũng có thể họ không tìm thấy. Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất. Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể.
Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra. Để thấy những thế giới nội tâm rất sâu sắc trong nhau, ngoài những trường hợp chỉ biết ăn no ngủ kỹ (có thể cả lao động hùng hục) và để số phận xỏ mũi dắt đi. Như bình mình chẳng hạn.
- Tôi rất mừng vì điều ấy. Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi. Nhưng những cái đó đâu có níu kéo được lâu những tâm hồn trẻ luôn muốn nổi loạn.
Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám. Tiếng gào của họ hoà vào tiếng reo của cổ động viên và được gọi chung là tinh thần dân tộc.
Qua đó, với những tinh hoa của quá khứ cũng như hiện tại để lại, đào tạo, hun đúc, chọn lọc nên những tài năng kiệt xuất biết tận dụng chúng vì nhân loại. Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi. Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới.
Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau. Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi. Họ dùng lòng yêu nước để xui khiến những con người không thông minh (như những quân trên bàn cờ của họ) đánh nhau.