Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp. Sự tranh luận lấy cơ sở phân định thắng thua là tuổi tác và thứ bậc. Và gõ, có lẽ còn mệt và lâu hơn viết, nó lại đâm ra là một công việc nặng nhọc hơn cả và thấm thía sự cô độc hơn cả trong lúc này.
Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh. Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo. Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút.
Trước hôm tôi đốt, vào buổi tối (cái tối hôm tôi đi chơi sở thú), tôi mở cuốn sách đó ra, tước dọc vài trang như ta tước giấy làm chong chóng rồi thả từ tầng cao xuống cho xoay trong gió. Ngoan ngoãn như một chú thỏ. Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được.
Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất… Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?.
Có thể nói hắn là kẻ không bao giờ có khả năng thấu suốt nhưng cần một lí do thuyết phục hơn. Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ. Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ.
Mà lại nghĩ về con người. Chán ngán vì làm phận con cháu cảm thấy mặc cảm và ích kỷ khi chán ngán. Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn.
Dù chúng ta có thể hơi tí là cười rộ lên. Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu. Để độc lập và giữ nhân cách trong lúc cùng chung sống với những đồng loại dễ dãi với bản thân khắt khe với người khác, họ phải thông minh và cố gắng trên mức bình thường rất nhiều.
Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Bỗng chị bị tuột mất dép. Em thì bắt một con khác ở Hawaii và thả vào mảnh vườn sau nhà.
Mẹ vòng sang bên trái tôi. Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Ốm ra đấy mà làm gì.
Có thể tột cùng tuyệt vọng (31. Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể. - Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì.