Tôi bảo vâng, nhiều nước mà anh. Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình. Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh.
Bạn sẽ không trình bày nhiều. Lúc thì với bố mẹ, lớn hơn thì với bạn bè, anh em. Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống.
Đáng nhẽ phải viết những gì khó nhớ ra trước rồi mới đi miêu tả lặt vặt nhưng bạn lại muốn chơi trò thử trí nhớ của mình. Hãy bỏ dần thói chờ đợi ấy đi vì có vô số tội ác và rủi ro đang chờ ập lên đầu những kẻ như vậy. Khoảng giữa bồn hoa và bà già thùng rác là vỉa hè.
Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu). Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ. Và sẽ ngạc ngạc nhiên hơn nếu nó đã được phát minh mà tôi chưa biết bao giờ.
Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm. Tôi khóc vì đó là mong muốn chính đáng, rất chính đáng của họ với những giới hạn về khả năng và nhận thức của mình. Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo.
Nên cháu mới dám cãi như thế. Tất nhiên là mệt mỏi. Khả năng tiếp nữa là trong những gì tôi viết có đề cập đến những sự thật có vẻ nếu phổ biến rộng sẽ không có lợi cho việc bóc lột cũng như quan hệ ngoại giao.
Thi thoảng viết nhưng không tiện. Ông anh bảo không khí mờ ảo nhỉ, như sương mù, khó thở hơn bên kia. Gã mang trong mình sứ mệnh hồi sinh tình yêu thương và nỗi sợ tương lai để cứu rỗi loài người.
Thế thì là thiên tài thế nào được. Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc. Ôi, đời ta kế hoạch từng tháng từng năm.
Có phải tôi nói đâu. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ. Mất cái giấc mơ đấy.
Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm. - Tôi rất mừng vì điều ấy. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá.