Đúng là chuyện thường. Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Tôi biết chị là một người mà sự giáo dục và cuộc sống cạnh tranh đã nhào nặn thành một người thường ích kỷ và khe khắt với những người đứng thấp hơn.
8 giờ dậy thì cái ngực lại rát. Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại. Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại.
Hoặc đơn thuần là sự hiểu lệch lạc được lan truyền… Sea Games này nhà tôi cũng định đi xem với nhau. Một pho tượng im lìm.
Bật dậy ngay là tỉnh thôi. Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn. Chỉ một tiếng quát lại thôi, chúng sẽ run bắn vì bất ngờ.
Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm. Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu. Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học.
Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?. Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang. Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi.
- Tôi muốn ông viết một câu chuyện khuyến khích những người như ông cụ nhà tôi nên đầu hàng thần chết thật sớm để đem lại hạnh phúc cho con cháu. Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Hôm bác trai hút lại, bác gái bảo: Anh chẳng có lòng tự trọng gì cả.
Anh họ bảo: Thằng này Bôn thật. Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời. Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem.
Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm. Tôi xịt xịt xịt lên đầu. Nhà văn hài lòng với cái giá ấy.
Ta đâu ham hố thắng thua. Hai khoang thiện, ác. Vậy ra là tại những lần như thế này.