Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong. Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào.
Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn. Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập. Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết.
Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau. Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được. Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau.
Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái. Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ. Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn.
Sau mỗi pha bóng hoàn thành nhiệm vụ đầy tính sáng tạo, thay vì vuốt tóc, anh tiếp tục lựa chọn vị trí cho tình huống tiếp theo. Đó là một sự xúc phạm đối với nhận thức. Sự im lặng cũng rưa rứa.
Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường. Trên đầu chồng sách lưa thưa mấy tờ nháp xếp lệch lạc nhau mà tờ trên cùng được gấp đôi và bị xé một mẩu hình vòng cung. Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con.
Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi. Họ không hiểu biết nhiều về phương pháp giải tỏa. Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống.
Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra. Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn. Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác.
Hoặc… Nói chung vậy thôi. Và khuôn mặt dường không cảm xúc. Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây.
Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi. Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói. Cái này họ cũng nhầm.