Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả. Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp. Tôi làm độc giả cho tôi.
Lăn đến chừng nào bay hơi và ngấm vào da thịt Nhân Gian đến hết thì thôi. Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua. Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động.
Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì. Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người. Nên không ai có lỗi.
Ông bà tôi, bác tôi, bố tôi cần nghỉ. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười. Vẫn đang chỉ là kinh doanh chộp giật.
Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội. Đêm qua, bạn vừa viết 35 truyện (cực) ngắn mà bây giờ chưa muốn đọc lại xem hay dở thế nào. Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng.
Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em. Thôi rồi, chậc, lại mơ, bạn biết. Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này.
Trốn học mà để bị nói. - Xin ông bớt mỉa mai cho. Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ.
Câu chuyện có vẻ như vầy. Nhưng là lợn thì rất hay tự hào. Hôm đó trời mưa to vừa tạnh.
Mà lừa kheo khéo vào để còn cố mà tin. Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng. Còn cái ác thường không trải qua cái thiện, thường ngộ nhận là trải qua nhưng không hề.
Giữa thẳng thắn và kiêng nể. Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả. Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình.