Sẽtop1

Đi massage được idol xinh đẹp chăm sóc

  • #1
  • #2
  • #3
  • Khỏe theo nghĩa dẻo dai. Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình. Bác bảo: Bạn chị con học cùng khối với con, nó lại có con bạn thân học cùng lớp con.

    Em chỉ thích những anh nho chín. Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống. Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?.

    Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị. Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác.

    Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng. Những tâm hồn còn cầm cự được cứ phải là những chiến sỹ bạch cầu thiếu khẩu trang xông vào đám thối rữa mà không được nghỉ ngơi. Ngập ngừng vuốt ve sống mũi.

    Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn. Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ. Bạn đừng nhầm là bạn đen đủi.

    Nhưng sự bình thản đó cũng đồng nghĩa với sự tự bó hẹp cũng như đánh mất những rung cảm tự nhiên và bản năng, tiêu hủy những khủng hoảng tâm thức cần cho sáng tạo. Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy. Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm.

    Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo. Nhưng mà chả tin được anh bác sỹ này lắm.

    Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi. Cô ta nói: Sao anh không nhập học từ đầu năm lại nhảy vào giữa chừng, anh bỏ học nhiều quá, cái gì cũng phải có nguyên tắc. Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!

    Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác. Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn. Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết.

    Nước mắt tôi lại rơi. Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn. Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap