Bù lại, nó có một bàn chân hình hơi vuông, chính xác hơn là hình thang cân to bè. Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao. Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi.
Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay. Một giọt rơi xuống sách. Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy.
Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Ông có tài và ông xứng đáng được hưởng những thú vui dành cho ông. Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ.
Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm. Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn. Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được.
Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Chỉ tại thằng em tớ và tớ ngồi trong lúc người ta đứng thì ráng chịu. Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu.
Dù không phải lúc nào cũng khổ đau. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi. Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì.
Tao nói mày có hiểu không, cá? Hôm nay tao có 20. Tôi không hề phản đối. Có một cái gì đó cản trở họ, chúng ta.
Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí. Nếu không có một sự đổi mới quan niệm cũng như mức sống lớn lao trong xã hội. Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả.
Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi. Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn.
Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào. Lúc tôi khóc, mẹ khóc. Dù đã được khuyến khích, động viên tinh thần bằng một kỳ nghỉ trước đó.