Và người ta sẽ phải viết vào lịch sử rằng cho đến thời đại tân kỳ này, khi mà vật chất đã đủ san sẻ, con người nói chung vẫn còn cực kỳ ngu dốt. Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi.
Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự. Phải hết sức giữ gìn. Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi.
Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai. - Ông quả là người biết lo xa. Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy.
Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt. Mọi người còn lo cho bác nữa. Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một.
Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác. Và họ cũng sẽ khổ lây. Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành.
Của một thân xác đặc. Cớ gì mà không dám nói. Mình không khổ nhưng người ta lại khổ.
Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Khi thường thường, họ vẫn nhầm lẫn giữa lúc bạn thật và lúc bạn đùa. Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo.
Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác. Máy ảnh thì kiếm được nhưng chụp đẹp thì không rành. Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm.
Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Cảm thấy khỏe hơn một chút. Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm.
Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi. Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người. Bình truyền chất đầu giường rỏ tong tỏng.