Sẽtop1

Thanh niên may mắn, 3 ngày ở nhờ nhà thằng bạn được chị nó “chăm sóc” chu đáo

  • #1
  • #2
  • #3
  • Trong lịch sử giông tố của kỹ nghệ Mỹ, suốt mấy trăm năm chưa hề thấy lần nào như vậy. Tôi ngạc nhiên nghe chúng vui cười giòn giã. Lần lần, những câu đáp của người đó thành một chuỗi "có", ông dẫn người đó đến một kết luận mà nếu đưa ra ít phút trước, người đó đã cương quyết kích bác.

    Tôi bắt đầu khoe căn tôi ở đẹp, tôi thích ở đó lắm, tôi không tiếc lời khen. Như một cô nọ, hết hy vọng kiếm chồng được, đương khỏe mạnh, hóa ra tật nguyền, nằm hoài ở giường, bắt mẹ già săn sóc trong mười năm, lên thang xuống thang để hầu hạ cơm nước. Luật đó là: "Luôn luôn phải làm cho người cảm thấy sự quan trọng của họ".

    Còn như tôi, tôi vẫn nghĩ rằng kiểu của tôi tốt, và nếu ông để cho tôi làm theo kiểu đó, thì tất nhiên tôi cũng phải gánh lấy hết cả trách nhiệm". 2- Nhân viên đó còn nói rằng hãng hoàn toàn có lý, không cãi gì được nữa và như vậy nghĩa là khách hàng hoàn toàn lầm lộn, không còn chối gì được nữa. Đây là một thí dụ khác.

    Đã từng có người bắt tay vào việc làm với một lòng hoan hỉ vô biên và vì vậy mà thành công. Đó cũng là thuật mà Nga hoàng Catherine dùng Bà trị vì một đế quốc lớn nhất thế giới từ cổ tới kim, có quyền sinh sát cả triệu thần dân, và cầm quyền một cách độc ác và độc đoán, làm phí biết bao sinh mạng trong những chiến tranh vô ích và đem bắn cả trăm kẻ thù, không thương hại chút chi hết. "Nghĩ kỹ, tôi cũng không đồng ý với tôi về bài đó.

    Hồi chú bằng tuổi cháu, chú vô lý hơn cháu nhiều. Phương pháp ông giản dị lắm. Nó còn ba lần đúng hơn nữa, khi bạn trực tiếp nói chuyện với người khác.

    Châm ngôn của ông là: "Đừng xét người, nếu ta không muốn người xét lại ta". Chưa coi họng tôi, ông đã hỏi tôi làm nghề gì. Hồi ông Théodore Roosevelt còn làm Tổng thống, ông thú rằng trong trăm lần, ông chỉ chắc xét đoán đúng được bảy mươi lăm lần là nhiều; khả năng của ông không thể hơn được nữa.

    Như vậy là bạn xúi người ta phản kháng lại, chớ không phải giúp người ta đổi ý kiến. "Dạ, lần này tôi bị bắt tại trận. Ông nói: "Người nào đã muốn tu thân tự tiến, không phí thì giờ cãi vã nhau.

    (Nhà buôn chắc tự nhủ: "Thì đúng rồi, cố nhiên họ phải gánh những phí tổn đó chứ, vì họ thu cả triệu bạc lời, trong khi mình nai lưng ra làm để kiếm từng xu. Họ có cảm tưởng bị bỏ rơi và không thèm giữ một mảy may cảm tình với một hãng đã đối đãi với họ khiếm nhã như vậy. Bổn phận của ông quản lý khách sạn này là thâu cho được nhiều lợi.

    Nhờ trường hợp bất ngờ đó mà tôi thấy rằng im đi, để người khác nói, lại lợi nhiều cho ta. "Tôi đã để ông cầm đầu đạo binh Potomac. Bạn cho là "lố bịch", là vô lý ư? Cái đó là quyền của bạn.

    "Chẳng thà đi bách bộ hai giờ đồng hồ trên vỉa hè trước phòng giấy của một khách hàng để suy nghĩ, còn hơn là bước sồng sộc ngay vào phòng đó mà không biết rõ được mình sẽ nói gì với người ta và không đoán trước được rằng người ta sẽ trả lời mình ra sao?". Như vậy khỏi phải chạy lại nhà người ta để rồi chỉ nói về dự định của mình, ý muốn của mình mà luống công vô ích. Nhưng chúng ta lại rất thường xử như vậy với những người gần ta nhất, thương yêu ta nhất.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap