Ngước lên nhìn trời, bỗng tầm mắt chàng thấy thấp thoáng một đỉnh núi rất cao từ phía xa. Thần Ston không thể nào nhìn được cười, bà cười mãi không dứt: Một lần nữa Merlin lại hết sức vất vả mới làm cho mọi người im lặng để tập trung nghe ông nói tiếp:
Ta không biết vị trí chính xác nằm ở chỗ nào nhưng nó sẽ mọc đâu đó trong khu rừng Mê Hoặc. Và tôi tin rằng mình sẽ làm được. Nghe xong, tất cả sự hồ hởi, phấn khích ban đầu của các hiệp sĩ bỗng biến mất.
Điều tồi tệ nhất chính là cái cảm giác buồn bã mà anh đang cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết, đó là: anh chắc chắn rằng sẽ không bao giờ gặp được may mắn trong cuộc đời mình, chứ nếu không thì bây giờ anh hẳn đã tìm được Cây Bốn Lá thần kỳ rồi. Chàng bắt đầu dùng kiếm phạt hết cây cối và đám cỏ dại mọc um tùm, sau đó chàng hì hục đào hết đất cũ - thứ đất chưa bao giờ được thay đổi - vì cuối cùng phủ lên đó loại đất mới màu mỡ mà chàng vừa tìm được. Đó là câu trả lời cho câu hỏi của ngươi.
Tôi chưa bao giờ ngừng suy nghĩ về điều này. Sao ngươi lại còn có thể trông mong một cây bốn lá nào mọc được trên những hòn đá này nhỉ? Chắc là ngươi mất trí rồi. Anh đã chấp nhận thách thức của ta trong số hàng trăm hiệp sĩ.
Gia đình tôi mấy đời đều nghèo khó, rất nhiều đêm chúng tôi đã đi ngủ với cái bụng trống không, đói cồn cào. May mắn chính là sự kết hợp của cơ hội và sự chuẩn bị. Ở đâu? Đừng mất thì giờ nữa.
Đất ở chỗ cây bốn lá mọc luôn cần trong tình trạng đầy nước. Vấn đề là ở chỗ hầu hết mọi người đều nghĩ rằng may mắn sẽ đến với họ mà họ không cần phải làm bất cứ điều gì cả. Chẳng ai chịu thay đổi, canh tác lại mảnh đất này để làm nó thêm màu mỡ.
- Jim nói giọng run run. Chàng muốn cảm ơn ông thật nhiều. Họ cũng không biết người kia đang ở đâu trong khu rừng.
Tại sao? Đơn giản là vì chàng nghĩ về những gì đã làm, những nỗ lực và công sức của mình đã bỏ ra. Trong cuộc sống và công việc, không nhất thiết bạn phải có ngựa và kiếm, và bạn cũng không cần phải đi vào nơi rừng sâu bạt ngàn hiểm nguy. Đó là một cửa hàng sản xuất túi da.
Với tài năng của mình, cha tôi ngày càng khuếch trương nhà máy đó lên. Tôi vẫn nhớ cậu, dù ngần ấy thời gian đã qua. Ta đến đây để thương lượng với mi một việc.
Nott quay lại và nhận ra Bà chúa hồ. Nói xong, Bà chúa hồ biến mất trong dòng nước. Max đã đi rồi nhưng Jim vẫn còn ngồi đó trên chiếc ghế đá công viên với dôi chân trần trên đám cỏmượt mọc đầy những cây bốn lá xanh rì,lòng thanh thản, nhẹ nhàng.