Chúng lã chã nhảy dù xuống sách. Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình. Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp.
Như bình mình chẳng hạn. Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về. Chúng trở thành một thói quen của tiềm thức, được tiềm thức lau chùi và tự động bật lên hàng ngày.
Đúng lúc đang tí tởn thì có một thằng cướp xông ra. Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được. Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó.
Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử. - Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông. Hồn nhiên đến đáng sợ.
Có thể tột cùng tuyệt vọng (31. Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi. Mà những điều đó cũng chẳng làm bạn rầu lòng.
Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ. Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan.
Nhắc anh đi ngủ đúng giờ. Câu chuyện này tôi gửi đến bạn. Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng.
Dù lúc này mắt không có nước. Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến. Tôi nghĩ, những người sáng tạo cũng cần khỏe mạnh.
Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân. Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ. Đó cũng là một công việc, thậm chí, nhàn nhã.
Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung. Bắt đầu nghe những tiếng động khác. Lần sau rút kinh nghiệm nhé.