Đằng này… Cái giấc mơ ấy là của mình. Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết. Vứt béng cái chuyện này đi.
Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm. Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội. Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi.
Bây giờ bác đang trăm mối lo. Các anh chị đi thi đại học bác cũng đi xem bói, vừa rồi, lại nhờ cháu đèo cô đi mua hàng mã về đốt giải tà cho chị… Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó.
Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ. Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt. Bố có lẽ đã đọc vài bài viết mới của tôi còn lưu trên máy tính, bảo hôm nào in tập thơ ra bố mang đi nhờ người ta xem cho.
Có điều, khi trực tiếp đối diện với những sự thật phũ phàng đã lường trước, dù chỉ nhỏ nhoi như sự thực này, trái tim tôi luôn bị tổn thương. Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà. Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng.
Tôi cũng tưởng mình đùa. Nằm vô tích sự cả đêm vẫn phải nằm. Một giọt rơi xuống sách.
Tôi để mẹ dắt tôi đi. Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được. Sao lại xé sách hở con.
Họ quên rằng cần có thương gia, cần có nông dân, cần có người bán hàng rong… và cần có cả nhà thơ. Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa. Bình truyền chất đầu giường rỏ tong tỏng.
Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại. Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi.
Cặp giò kia phàm tục quá. Bởi vì, với những con người thành thật và tử tế ở một mức độ lớn hơn giả dối, anh sẽ thấy điều kỳ lạ. Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó.