Rồi chúng ta đưa anh về nhà giữa một cơn mưa tầm tã… Hoàn toàn khác nhau! Đó là phản ứng tự nhiên của con người. Nhưng giờ đây tất cả đều lộn xộn.
Đôi khi những người tôi hy vọng sẽ mang đến những câu chuyện thú vị lại làm tôi thất vọng nhiều nhất. Hãy chỉ nên nói những nét chính yếu, cắt xén và cô đọng lại câu chuyện dài lê thê của bạn. Tôi không có câu hỏi nào dành cho anh cả.
Tôi mơ màng ngó cái đồng hồ, đến rồi, 9 giờ 30. Và tôi hỏi vị khách của chúng ta câu hỏi đầu tiên: Bình thường Hope đâu có như thế, chỉ khi ánh đèn camera chiếu vào là Hope trở nên luống cuống lập cập.
Vấn đề mấu chốt kế tiếp là, như tôi đã đề cập, bạn phải chăm chú lắng nghe. Sau đó, Herb ghi thêm đòn quyết định: Thưa thầy, chúng em bị đuổi học, nhưng thầy sẽ chịu ảnh hưởng đấy ạ!. Bởi khi lắng nghe tôi sẽ học hỏi được rất nhiều.
Nhưng cuộc sống không phải bao giờ cũng mỉm cười. Williams Kunstler lại là một luật sư có giọng điệu hùng hồn mạnh mẽ, quyết liệt và khẳng khái. Lúc mãnh liệt, lúc mềm mỏng, khi từ tốn, khi lại cương quyết… Tôi tùy cơ ứng biến trước những tình huống khác nhau và những cảm xúc khác nhau của mình.
Sự chuẩn bị chu đáo này chắc chắn giúp bạn thành công. Bởi ngày nay, chìa khóa thành công trong cuộc nói chuyện là sự thích hợp (relevance). Mỗi khi Williams có mặt là phòng xử án sôi động và nóng hẳn lên.
Marshalll đá sập cách cửa cái rầm, hộc tốc lao vào phòng thu với đôi chân trần, và quát lên với tôi vỏn vẹn chỉ có năm từ. Nhiệt độ trái đất thì ngày một tăng hơn. Tình cờ tôi đứng cạnh một đại biểu thuộc phái đoàn Oklahoma, và vô tình nghe ông nói rằng: Tôi không biết người đàn ông đó, nhưng hôm nay ông ấy đã nhắc cho tôi nhớ vì sao tôi là một đảng viên Đảng Dân chủ.
Và đây là một kỹ năng mà tôi không hề đánh giá thấp. Nhờ vậy mà phong cách hài hước của Bob rất đa dạng và phong phú. Hãy thu hút sự chú ý của họ bằng cách nói đến những vấn đề thuộc lĩnh vực sở trường của bạn.
Có thể mọi người thấy vậy sẽ đánh giá: Larry King khép nép quá!, nhưng không sao, tôi sẽ bắt chuyện với một ai đó mà. Thầy đang sai lầm đấy ạ. Thế là, lại thêm một môi trường nữa để tôi được nói! Sao bạn không bắt chước tôi nhỉ? Đặc biệt là khi bạn muốn nói chuyện hay diễn thuyết trước công chúng.
Lúc ấy tôi vừa cảm thấy vinh dự vừa cảm thấy bối rối vì tôi thật sự không biết mình phải nói gì. Nhưng biết đâu như thế lại tốt hơn… Sinatra nói, Không, dĩ nhiên là không rồi.