Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác. Nhằm sớm tạo ra những con người ưu tú hơn. Để ngòi bút của anh bớt đớn đau.
Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do. Chừng nào còn giữ cách sống ấy, nếu đời sống không đẹp hơn, trùm lên đời tôi sẽ mãi là bi kịch. Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó.
Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng. Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà. Là thực trong thế giới ảo, là ảo trong thế giới thực.
Giọng trầm thường xuất hiện. Nhầm! Lúc này (lúc khác thì hẵng để lúc khác nói), tôi muốn đặt một tia lửa ở những người tài. Mình rất sợ phí thơ.
Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này. Bố mẹ con cũng buồn. Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt.
Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì. - Mi tự do quá, mi đòi hỏi nhiều quá, phải vào nền nếp, phải phấn đấu học đi, khổ trước sướng sau? Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào.
Cố tiếp thu để làm tốt hơn. Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết. Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn.
Mẹ: Em cảm ơn các bác đã lo cho cháu. Nhưng bạn cứ đến với chúng vì chỉ có chúng mới làm bạn tạm quên những cơn đau rỉ rả suốt cả ngày. Để ngòi bút của anh bớt đớn đau.
Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo. Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh. Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu.
Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới. Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn. Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang.