Má nó dắt nó tới tiệm lớn, đưa mắt làm hiệu với người bán hàng và nói: "Đây, cậu này muốn mua đồ đây". Khi khách khứa tới thì trên bàn trưng đầy bông hồng rực rỡ. Rockefeller thỏa mãn nó bằng cách cất ở Bắc Kinh (Trung Hoa) một nhà thương tối tân để săn sóc hàng triệu người nghèo, mà ông chưa từng và sẽ chẳng bao giờ thấy mặt.
Vậy phải có khuyết điểm gì lớn trong cách thâu tiền của phòng kế toán đây. Nhưng vì tôi chỉ là một thằng người nên tôi thấy nhục lắm và thầm oán tiểu thuyết gia đó đến nỗi mười năm sau, khi hay tin ông ta chết, tôi đã chẳng tiếc một người có tài mà chỉ nhớ tới sự ông đã làm thương tổn lòng tự ái của tôi. Có khi chỉ cần ông chồng buổi sáng, khi đi làm, giơ tay lên chào vợ một cái cũng đủ làm cho cái hố giữa họ khỏi mỗi ngày một sâu".
Đứa nhỏ khóc, la, chạy về mách má. Vì ông chủ xí nghiệp đó là hạng người lạ lùng, lúc nào cũng hầm hầm, nói năng thì cục cằn thô lỗ. "Nhận được thư của tôi, ông ta lại nhà tôi liền, theo sau có người thư ký.
"Ông Doe, tôi đã nhận được thư của ông cho biết ông sẽ dọn đi, nhưng thiệt tình tôi không tin rằng ông sẽ đi thật. Thành thử ông trưởng tòa đó cho họa sĩ một con chó đáng 100 mỹ kim và bỏ ra một giờ quý báu của ông chỉ vì họa sĩ đã thành thật khen tài nuôi chó và bầy chó của ông. Cho nên ba tuần sau, tôi lại thăm ông, sẵn nụ cười trên môi.
Và để trả ơn tôi, họ đã tán trợ những cải cách triệt để của tôi về pháp chế". Hồi chú bằng tuổi cháu, chú vô lý hơn cháu nhiều. "Dạ, lần này tôi bị bắt tại trận.
Bà chê ông mũi lệch, bà chê môi dưới ông trề ra, bà chê ông có vẻ ốm đói; tay chân lớn quá mà đầu thì nhỏ quá! Nhưng chính đó là nguyên nhân sự thành công của một trong những nhà ảo thuật danh tiếng nhất từ xưa tới nay. Chúng tôi tranh biện.
Con Rex không chịu đeo đai mõm. Nếu họ lầm lẫn thì là một cơ hội cho họ tự cải. William và Catherine Gladstone sống chung với nhau 59 năm, lúc nào cũng quyến luyến nhau.
Con chơi bi, đầu gối quỳ lên cát, vớ rách hở cả thịt ra. Thử kiếm xem y có cái gì thực đáng khen không?". Vậy mà biết bao người một đời lầm lẫn không chừa, không biết định luật đó.
Wooton, một người học trò của tôi. Nhưng má nó, một người nhà quê nghèo an ủi nó, ôm nó vào lòng, bảo rằng bà tin chắc nó có tài và đã thấy nó tiến tới rồi. Ông ta bèn kể nỗi lo phiền của ông.
Xin bạn nhớ điều này: dù người hàng xóm có hoàn toàn lầm lộn nữa thì người đó cũng không tin rằng họ lầm, vậy đừng buộc lỗi họ; kẻ điên nào làm như vậy cũng được. Nhưng tôi dằn lòng xuống. Tôi ráng tự bào chữa.