Xã hội loài người thì phải như thế. Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn. Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò.
Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết. Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành. Thêm nữa, bạn đầy những hạn chế của tuổi trẻ bị dồn nén.
Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu. Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình. Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương.
Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột. Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu. Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả.
Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi. Cậu em kia, là một người tốt. Dẫu bạn biết có những người ở trường hợp tương tự bạn, họ tiếp tục làm việc.
Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài. Chụp đèn bằng sắt sơn màu tím ngoài trắng trong. Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa.
Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy. Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái.
Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ. Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom. Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm.
Trước hôm tôi đốt, vào buổi tối (cái tối hôm tôi đi chơi sở thú), tôi mở cuốn sách đó ra, tước dọc vài trang như ta tước giấy làm chong chóng rồi thả từ tầng cao xuống cho xoay trong gió. Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác. 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát.
Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi. Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại. Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng.