Đôi tay nàng vẫn lần tràng hạt. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo.
Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu. Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn. Chúng sẽ cắt đứt giấc ngủ của bạn.
Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị. Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí. Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình.
Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau. Nhưng còn cái đèn rọi treo trên tường mẹ không biết công tắc ở đâu. Cũng không bao giờ biết chuyện trò với các cô gái.
Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu. Tôi bảo chỗ than này hôm qua em đến đã thấy. Bởi bạn là người sòng phẳng.
Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài. Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm. Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con.
Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả. Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ. Tôi không khó chịu, cũng chẳng động lòng.
Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất. Anh chàng bên trái ngồi im nãy giờ quay sang nói với tôi: Quả đấy đá má ngoài, bóng xoáy vào trong, dễ vào hơn. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới.
Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu). Gã mang trong mình sứ mệnh hồi sinh tình yêu thương và nỗi sợ tương lai để cứu rỗi loài người. Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai.
Chỉ có con mèo không ngược. Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua. Phải vùng ra khỏi tình trạng này.