Cậu ấy là người tốt. Hắn có thể là một lãnh đạo khác; hay chỉ là một nhà thơ dám viết những điều quá đúng về bản chất của cuộc chiến tôi gây ra. Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng.
Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu. Dù chúng ta có thể hơi tí là cười rộ lên. Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt.
Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn. Bác ạ, chú cảnh sát lúc thả xe cháu có nói: Nhà toàn công an mà lại chậm chạp thế. Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người.
Hoặc có nhưng không nhiều. Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm. Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ.
Và trong những khoang tàu kia đang diễn ra những gì? Chắc là có một chủ tàu đang chửi kẻ yếm thế: Mày ngu như lợn. Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ. Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức.
Sách rồi đến bút rồi đến đồng hồ rồi đến kính rồi đến lọ dầu cá rồi đến truyện tranh rồi đến thắt lưng… Xong! Nhắm mắt liệt kê lại xem nào. Bởi chúng còn huỷ hoại khiếp hơn cả âm thanh. Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy.
Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng. Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ.
Ta không cần quan tâm cá bé cá to, miễn là ta đang câu cá, ư? Không đúng! Giá mà ta biết thế nào là cá to. Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào. Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng.
Chơi là làm cho người ta thấy hay khi chứng kiến, lại làm người ta chán kinh. Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ. Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa.
Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó? Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này). Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới.