Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác). - Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng.
thơ ơi còn hay nữa không - sao lòng cứ thấy mùa đông thế này - còn hay chứ vẫn còn hay - bằng không đưa đẩy bàn tay phí hoài - thơ ở trong tớ ở ngoài - cả thơ cả tớ lạc loài bên nhau - thơ đau tớ cũng đau đau - thơ buồn tớ cũng mau mau buồn buồn - hai tay thơ bắt chuồn chuồn - biết đâu tớ cũng lìa nguồn mà xa - thơ ơi thơ có phải là - nỗi oan chẳng thể thật thà giải duyên - tình yêu là kẻ tật nguyền - lắp vào những miếng hão huyền nhân gian - cũng còn nhiều chuyện phải bàn -vốn nhân cái dịp bầy đàn lung lay Á à, cá không ăn muối cá ươn… Tưởng tưởng chơi chút vậy thôi, ai dám hỗn. Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh.
Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Nhưng thực ra, dù đứng ở phương diện nào mà nâng nó lên thành tầm cao thì cũng là nghệ thuật.
Chả muốn viết tí nào. Dù đó là hai yếu tố mâu thuẫn. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cũng không được đọc truyện nữa. Nó chứa đựng nhiều trạng thái, giai đoạn, nhiều cuộc đấu tranh đủ loại. Nhưng chắc chắn nó sẽ làm những trái tim biết rung động rung động.
Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống. Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại. Bạn biết sự dịu ngọt của đàn bà là liều thuốc không tồi.
Tôi biết ông rất yêu vợ. Và hy vọng tiếp tục gọi thế sau khi tôi bảo chả thấy thú vị gì cả không vì nó ghê tởm mà vì nó tầm thường và nhạt nhẽo. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất.
Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra. Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc. Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi.
Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?. Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về. Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không.
Chẳng có ai tin và chẳng biết tin ai. Tôi nói: Cho con đi bệnh viện. Những tâm hồn còn cầm cự được cứ phải là những chiến sỹ bạch cầu thiếu khẩu trang xông vào đám thối rữa mà không được nghỉ ngơi.