Một cuộc đời ngày ngày cân thư, bán cò, biên chép như vậy tất nhiên không thú gì hết. Tôi ráng tự bào chữa. Một đứa con nít ban sơ học cũng không bao giờ lầm lẫn như vậy.
Viên kiến trúc sư giới thiệu ông Adamson rồi, ông này nói: Thưa ông Eastman, trong khi đứng đợi, tôi ngắm phòng giấy ông. Sau cùng, bà hóa điên. Mà nhà tôi nhất định làm bánh cho thiệt ngon kia.
Được 2 năm, chịu không nổi, rồi một buổi sáng, không điểm tâm, bỏ nhà ra đi, cuốc bộ trên 20 cây số về thăm bà mẹ làm quản gia cho một chủ điền. Thì ông phải im liền. Và ngạc nhiên làm sao, ông ưng liền, lại còn cho tôi nhiều hơn số tôi muốn nữa.
Tôi đã cho ông ta hay rằng có muốn dọn đi thì phải đóng ngay mấy tháng nhà cho hết hạn, không có, tôi sẽ đưa ra tòa liền. Tôi biết một tiểu thuyết gia rất sợ làm phiền lòng những người thân, đến nỗi không dám để lộ ra nét mặt, những tình cảm của ông khi ông âu sầu, lo lắng. Ông nên coi chừng hữu dõng vô mưu.
"Bà có thuật gì mà người hầu tận tâm và khéo léo như vậy?". Cho nên lần sau gặp ông, tôi nói ngay tới liên đoàn của ông. Nhưng nó có phương pháp hoàn toàn để làm mọi người yêu nó: là chính nó, nó yêu mọi người.
Robert Browning mà cuộc hôn nhân với Elizabeth Barrett có lẽ mặn mà nhất chưa từng thấy, trong đời luôn luôn dụng tâm giữ lửa thiêng của ái tình. - Thôi thầy, đừng làm lớn chuyện! Bây giờ tôi chỉ cho thầy. Dillinger thỏa mãn nó bằng cách giết người, ăn cướp các ngân hàng.
Thư đề ngày 13 tháng 10 năm 1904. Vì ý kiến chúng ta khác nhau, cho nên phải ráng tìm nguyên nhân chỗ bất đồng đó". Tôi sẽ hết sức giúp ông để triệt cái thói đó đi.
Khi bọn thợ làm ngày tới, thấy con số 7. B" Ông Vermylen đưa bức thư cho tôi coi và bình phẩm như vầy: "Thư đó có kết quả ngược lại với ý muốn của người viết. Mà tôi chắc chắn rằng máy của chúng tôi hoàn toàn.
Các ông ấy nói có lẽ đúng. Bà la lên: "Cháu ruột! Phải, cái thứ cháu nó chỉ mong già này chết để chiếm xe hơi của già? Không khi nào già để xe Packard này về tay chúng nó đâu!". Không đâu, thưa bạn: kẻ thù số một của nước Mỹ.
Không những lời thách đố đã thay đổi cả đời ông mà còn có ảnh hưởng lớn tới tương lai của quốc gia nữa. Tuần sau, tôi đãi khách bữa trưa. Một ông chủ như vậy, thì người làm công nào mà không yêu kính? Bất cứ ai mà không yêu kính? Một bữa, ông tới Bạch Cung, phải khi Tổng thống Taft và Phu nhân đi vắng, ông kêu lên từng người đầy tớ cũ và nồng nàn hỏi thăm họ, cả đến những chị phụ bếp cũng được hân hạnh đó.