Chụp đèn bằng sắt sơn màu tím ngoài trắng trong. Tất nhiên là không phải ai cũng thế. Bố sẽ không phải chuẩn bị tinh thần đi uống rượu làm quen với mấy ông to to mà mai đây nếu bạn xong cái bằng, họ sẽ dễ làm sếp của bạn.
Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ. Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm.
Tôi cất tờ giấy vào cặp. Đều có mục đích cả hoặc chả có mục đích gì. Ba năm… Ba năm thì không tính được.
Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì. Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy.
Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ.
Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám). Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Tôi bảo vâng, nhiều nước mà anh.
Hoặc về sau mới lí giải được. Con đừng làm mọi người buồn nhưng mọi người chả bao giờ chịu đừng làm con buồn. Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30.
Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu. Ông Diểu tức giận giương súng. Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì.
Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. Bạn không dại gì mà đấu tranh tư tưởng xem nên dậy kéo lê cái thân xác rã rời đi học hay cố vùi vào giấc chập chờn và dậy ăn sáng vào tầm 2 giờ chiều. Có lẽ mình nên im lặng.
Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi. Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới.