Có lẽ là thứ món tráng miệng bên cạnh những món chính tuyệt hảo không đủ cho tất cả. Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Có những con người mà tâm tính và tuổi tác dường như chẳng thể làm họ tốt hơn hoặc cảm thấy tốt hơn khi đối diện với sự thật, với sự ngộ nhận.
Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi. Nhưng lí trí không cho phép.
Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối. Nhưng những thứ đó hơi hiếm. Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp.
Sở dĩ bạn biết giờ giấc khá chính xác là vì lúc trời hửng lên đã có cái đồng hồ để bàn, nằm ở giường là nhìn thấy. Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó. Chả làm gì được, mẹ đi làm kẻo muộn giờ.
Đôi lúc, bạn có một chọn lựa khác. Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại. Trận đấu quả thú vị hơn lần trước.
Hơi bị xịn, tiền triệu đấy. Bạn bắt đầu tưởng tượng: Cuối cùng thì những cơn mệt tích tụ đã quật ngã bác? Hay bác biết bạn không có tên trong danh sách lớp. Nói chung bạn tạm chiếm được thành luỹ này rồi.
Và những miếng mồi lạ mà ta chưa từng biết. Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí. Hôm nay lại bị cấm túc thế này.
Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố. Nhưng chắc chắn nó sẽ làm những trái tim biết rung động rung động. Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ.
Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện. Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm. Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét.
Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế. Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra. Như một thứ bạn bè cho xôm tụ.