Tôi thấy nhiều nam sinh thân bồ tượng, ăn nói đanh thép mà bị nữ sinh dịu ngọt mượn làm đủ thứ chuyện cách ngoan ngoãn. Rất tiếc, nền giáo dục ngày xưa thích bắt tuổi trẻ học thuộc lòng nhân chi sơtính bổn thiện bỏ quên tập óc phán đoán mà nền giáo dục ngày nay cũng không hơn gì lắm. Bạn trai chuyển mình để vươn đến những trách nhiệm tương lai bằng sức sống vật chất cũng như tinh thần rất dồi dào và đời họ sẽ lên hương nếu thuyền đời họ được một tay lái sáng suốt.
Không biết dị kỳ tướng có luôn luôn dị kỳ tài không, nhưng tài chí, đứctính thường đâu có ăn thua lắm với tướng diện. Họ đâu thấy được người ta thụt lùi lại để lấy trớn. Làm như vậy tức là hiểu tâm lý họ: không thuyết phục họ được đâu.
Chương nầy tôi viết riêng cho bạn trai với dụng ý công lực với họ xây cho họ cuộc đời tốt đẹp. Về các vấn đề trong sách nầy tôi xin bạn đồng ý với tôi. Có bạn trai được mẹ cưng cho tiền, bánh kẹo thường, rồi tưởng đ àn bà nào cũng tốt như mẹ mình không ngờ mẹ ghẻ thì.
Hãy đề phòng nanh vuốt của nó. Họ đã khô lạt càng khô hơn. Làm náo động lên trong tâm hồn họ một khối tình phức tạp hỗn độn mà yếu tố chánh là mến yêu, hối tiếc, uất ức, bất mãn.
Có lắm bạn trai mất đi nét mặt non nớt, êm diệu của thời măng sữa. Trong giới trung học sinh và sinh viên có không ít kẻ có lối chơi kỳ cục, phản nhân cách là hay thoi đá vào những chỗ kín của bạn thân mình rồi cười giỡn. Tôi lại mừng cho bạn vì khi yêu bạn được người yêu trả lại bằng mối tình đầu nồng thắm.
Như vậy xét toàn diện về vấn đề ái tình, người ta thấy bạn trai bạn gái gì cũng có lúc yếu đuối. Tâm hồn tự trọng trào tràn nhựa xuân đó là miếng đất phong phú để nhà giáo dục khai thác những đức vị tha, hy sinh, phục vụ nhân quân xã hội. Có một số bị hồ nnghi về đức thanh khiết.
Họ thả diều xong, bắt đầu kiếm trúc làm ống thụt. Thí dụ tôi dẫn ra đây nói lêntính vô tư cao cả của bạn trai. Ái tình của họ cũng cuồng bạo, khắt khe nhưng cách chung ít tế nhị.
Họ không quan tâm đa số bạn gái là thèo lẽo. Có khi không ngay mấy lúc ấy, mà lúc họ ở một mình. Vả lại chạy theo đuôi tình ái mãi thì đâu học hành gì được.
Trong nhiều tác phẩm nhất là trong người bản lĩnh, tôi nói thời đại ta ai cũng thấy cần những đầu óc già giặn để xây dựng nhưng lại người ta ưa sống trẻ, quảng cáo trẻ, nỗ lực tìm mọi phương cách cho mình trẻ. Họ nói nghịch mà đáng thương hại hơn đáng trách. Ai trước khi đến già giặn, đều qua thời kỳ như cheo nầy.
Được chỉ giáo, trông nom thì đáng khen lắm. Những lời giáo huấn qua loa bên ngoài không xây dựng được lòng bạn trai. Rồi đây trên đường sự nghiệp, họ đóng những vai trò xã hội có liên hệ đến vận mệnh hạnh phúc đồng loại.