Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Từ đó, những lối mòn suy nghĩ và hành động dần hình thành. Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu.
Tôi không đuổi nó nữa. Miệng họ mặc kín mít áo quần. Xin lỗi em, xin lỗi các con.
Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ. Khách vắng thì họ mới mở thêm cho người ngoài vào để tận dụng công suất các máy bật cả ngày. Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ.
Nhưng mệt mỏi thì sao. Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá. Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này.
Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Nhưng như thế là em còn muốn. Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái.
Cái này không rõ lắm. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ…
Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ. Nếu họ, những linh hồn chưa chết, thành công thì thế hệ tương lai, với cái nhìn trung thực và đầy trí tuệ, sẽ nói rằng ngay trước họ là thời kỳ quá độ lớn nhất của thế giới. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú.
Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang. Tất cả mãi mãi là tất cả.
Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Có người cười toe toét. Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi.
Còn cái ác thường không trải qua cái thiện, thường ngộ nhận là trải qua nhưng không hề. Hãy để họ nói Những điều không sáng tạo. Bạn cần trả công và cả tự do.