Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh. Đừng sa sầm mặt như thế. Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết).
Chúng tôi thương hắn, thương gia đình hắn. Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó.
Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào. Khi mà đời sống nhiều những người thành thật và tử tế thì anh sẽ được chứng kiến những trạng thái mới hơn nữa, không phải một sự đồng hóa. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu.
Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy. Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em.
Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà. Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại. Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn.
Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá. Không có chim non ở trong. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi.
Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo. Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ.
Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú. Nhưng cái chính là hai đứa phải tự biết liệu… O. Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện.
Họ bị im lặng, cuồng miệng quá rồi. Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt. Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát:
Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia. Bao người làm được sao mi không làm được. Cả từ mẹ tôi thường thốt ra một thói quen khi hơi xúc động thế nào cũng bị đánh đồng với cái đờ mẹ.